廬山石鏡

唐代 鮑溶
東岩採薇人,岩際朝見月。怪墮幽蘿間,非時更澄徹。 綠蘿就玉兔,再與高鳥歇。清光照掌中,始悟石上發。 誰傳陰陽火,鑄此天地物。深影藏半山,虛輪帶凝雪。 早回謝公賞,今遇樵夫說。白日乘彩霞,翩翩對容發。 我圖辨鬼魅,信美留煙闕。形神乍相逢,竟夕難取別。 如其終身照,可化黃金骨。
dōng yán cǎi wēi rén   yán cháo jiàn yuè guài duò yōu luó jiān   fēi shí gèng chéng chè
luó jiù   zài gāo niǎo xiē qīng guāng zhào zhǎng zhōng   shǐ shí shàng
shuí chuán yīn yáng huǒ   zhù tiān shēn yǐng cáng bàn shān   lún dài níng xuě
zǎo huí xiè gōng shǎng   jīn qiáo shuō bái chéng cǎi xiá   piān piān duì róng
biàn guǐ mèi   xìn měi liú yān quē xíng shén zhà xiāng féng   jìng nán bié
zhōng shēn zhào   huà huáng jīn