鹿泉成士王覺民頗有杜子美不徹之惱和東坡憶

宋代 王之道
鹿泉居士身若槁,不慣看花夢顛倒。 桐廬有客燕新錯,妄托嬌痴重伊惱。 凍雲垂地雪欲落,斷雁叫群天尚早。 一枝何處寄春來,便覺寒窗自華好。 瓊瑤萬里眼界淨,咫尺前村莫輕掃。 留將青女伴孤芳,長向茅齋照衰老。 先生才思老不進,寤寐池塘見春草。 對花酌酒祝東君,煩把窮通問蒼昊。
鹿 quán shì shēn ruò gǎo   guàn kàn huā mèng diān dào
tóng yǒu yàn xīn cuò   wàng tuō jiāo chī zhòng nǎo
dòng yún chuí xuě luò   duàn yàn jiào qún tiān shàng zǎo
zhī chǔ chūn lái   biàn 便 jué hán chuāng huá hǎo
qióng yáo wàn yǎn jiè jìng   zhǐ chǐ qián cūn qīng sǎo
liú jiāng qīng bàn fāng   zhǎng xiàng máo zhāi zhào shuāi lǎo
xiān sheng cái lǎo jìn   mèi chí táng jiàn chūn cǎo
duì huā zhuó jiǔ zhù dōng jūn   fán qióng tōng wèn cāng hào