羅稚川善畫作此贈之

宋代 趙文
吾觀天地間,一一皆是畫與詩。 渝川有二羅,畫得天地之英奇。 大羅詩名撼湖海,小羅天機勃鬱不得已而水墨之。 搖毫造化已破碎,灑墨元氣為淋漓。 嗟余老眼得一見,以手捫摸心然疑。 問君自古畫有幾,君今此畫師者誰。 君言我以眼為手,天地萬物皆吾師。 吾能得其意與理,貌取色相特其皮。 畫成正未知似否,人人有眼誰可欺。 譬之禪宗要透脫,戀戀祖佛寧非痴。 作詩點出未來眼,一掃徐熙與郭熙。
guān tiān jiān   jiē shì huà shī  
chuān yǒu èr luó   huà tiān zhī yīng  
luó shī míng hàn hǎi   xiǎo luó tiān de ér shuǐ zhī  
yáo háo zào huà suì   yuán wèi lín  
jiē lǎo yǎn jiàn   shǒu mén xīn rán  
wèn jūn huà yǒu   jūn jīn huà shī zhě shuí  
jūn yán yǎn wèi shǒu   tiān wàn jiē shī  
néng   mào xiàng  
huà chéng zhèng wèi zhī shì fǒu   rén rén yǒu yǎn shuí  
zhī chán zōng yào tòu tuō   liàn liàn níng fēi chī  
zuò shī diǎn chū wèi lái yǎn   sǎo guō