落葉

唐代 楊浚
秋聲一夜撼林柯,極目江潭悽愴多。北雁已辭邊塞月,西風初起洞庭波。 飄零愁結蘭成賦,搖落深悲宋玉歌。忽憶故交征棹遠,翻飛如葉度關河。
qiū shēng hàn lín   jiāng tán chuàng duō běi yàn biān sài yuè   西 fēng chū dòng tíng
piāo líng chóu jié lán chéng   yáo luò shēn bēi sòng jiāo zhēng zhào yuǎn   fān fēi guān