落葉

宋代 曾鞏
秋雨與風相噴薄,樹木可能無葉落。 琅玕散漫不可收,野步滿船誰掃掠。 垂楊千樹舊所惜,顏色易衰由力弱。 空條尚舞不自休,物意豈能知索寞。 菊花雖開能幾許,新酒縱酸猶可酌。 朱顏久已拚銷減,豈有功名堪寫貌。 衣冠塵土欲更洗,其奈滿堤河水濁。 花開葉落須強醉,壯士豈憂常落魄。
qiū fēng xiāng pēn   shù néng luò  
láng gān sǎn màn shōu   mǎn 滿 chuán shuí sǎo lüě  
chuí yáng qiān shù jiù suǒ   yán shuāi yóu ruò  
kōng tiáo shàng xiū   néng zhī suǒ  
huā suī kāi néng   xīn jiǔ zòng suān yóu zhuó  
zhū yán jiǔ pàn xiāo jiǎn   yǒu gōng míng kān xiě mào  
guān chén gèng   nài mǎn 滿 shuǐ zhuó  
huā kāi luò qiáng zuì   zhuàng shì yōu cháng luò