洛陽

唐代 杜甫
洛陽昔陷沒,胡馬犯潼關。天子初愁思,都人慘別顏。 清笳去宮闕,翠蓋出關山。故老仍流涕,龍髯幸再攀。
luò yáng xiàn méi   fàn tóng guān tiān chū chóu   dōu rén cǎn bié yán
qīng jiā gōng què   cuì gài chū guān shān lǎo réng liú   lóng rán xìng zài pān