絡緯吟

元代 陳顥
梧桐葉黃風露清,槿花籬落莎雞鳴。花間葉底振雙羽,夜涼何處無秋聲。 秋聲嘈嘈斷還續,非絲桐兮復非竹。冰繭春繰檻外車,寒機曉轉窗前軸。 貧家少婦魂夢驚,起來搔頭向月明。南鄰北舍悄無語,聽此淒涼淚暗傾。 去年養蠶抵作賦,一絲不得添襦褲。破衣無絮過殘冬,兒女啼寒雙肘露。 今年二月賣新絲,賣絲得米充腹飢。荒居蕭條生理薄,冬來依舊寒無衣。 紅樓女兒好顏色,銀甲彈箏按商拍。滿身羅綺倩人扶,十指何曾親紡績。 秋宵沈沈更漏遲,牙床醉枕珊瑚欹。芙蓉花嬌殢春夢,耳邊那暇聽莎雞。 莎雞年年報秋節,豈識人間歡怨別。人間歡怨可奈何,一笑長歌醉明月。
tóng huáng fēng qīng   jǐn 槿 huā luò shā míng huā jiān zhèn shuāng   liáng chǔ qiū shēng
qiū shēng cáo cáo duàn huán   fēi tóng fēi zhú bīng jiǎn chūn qiāo kǎn wài chē   hán xiǎo zhuǎn chuāng qián zhóu
pín jiā shào hún mèng jīng   lai sāo tóu xiàng yuè míng nán lín běi shě qiāo   tīng liáng lèi àn qīng
nián yǎng cán zuò   tiān guò cán dōng   ér hán shuāng zhǒu
jīn nián èr yuè mài xīn   mài chōng huāng xiāo tiáo shēng báo   dōng lái jiù hán
hóng lóu ér hǎo yán   yín jiǎ dàn zhēng àn shāng pāi mǎn 滿 shēn luó qiàn rén   shí zhǐ zēng qīn fǎng
qiū xiāo shěn shěn gēng lòu chí   chuáng zuì zhěn shān róng huā jiāo chūn mèng   ěr biān xiá tīng shā
shā nián nián bào qiū jié   shí rén jiān huān yuàn bié rén jiān huān yuàn nài   xiào cháng zuì míng yuè