落花十絕

宋代 馮時行
枝頭日日候韶妍,百舌聲中又隔年。 莫道山翁無思緒,見人踏著便悽然。
zhī tóu hòu sháo yán   bǎi shé shēng zhōng yòu nián
dào shān wēng   jiàn rén zhe biàn 便 rán