落花

唐代 李山甫
落拓東風不藉春,吹開吹謝兩何因。當時曾見笑筵主, 今日自為行路塵。顏色卻還天上女,馨香留與世間人。 明年寒食重相見,零淚無端又滿巾。
luò tuò dōng fēng jiè chūn   chuī kāi chuī xiè liǎng yīn dāng shí céng jiàn xiào yán zhǔ  
jīn wéi xíng chén yán què hái tiān shàng   xīn xiāng liú shì jiān rén
míng nián hán shí zhòng xiāng jiàn   líng lèi duān yòu mǎn 滿 jīn