羅敷詞

宋代 戴復古
妾本秦氏女,今春嫁王郎。 夫家重蠶事,出采陌上桑。 低枝采易殘,高枝手難扳。 踏踏竹梯登樹杪,心思蠶多苦葉少。 舉頭桑枝掛鬢唇,轉身桑枝勾破裙。 辛苦事蠶桑,實為良家人。 使君奚所為,見妾駐車輪。 使君口有言,羅敷耳無聞。 蠶飢蠶飢,采葉急歸。
qiè běn qín shì   jīn chūn jià wáng láng
jiā zhòng cán shì   chū cǎi shàng sāng
zhī cǎi cán   gāo zhī shǒu nán bān
zhú dēng shù miǎo   xīn cán duō shǎo
tóu sāng zhī guà bìn chún   zhuǎn shēn sāng zhī gōu qún
xīn shì cán sāng   shí wèi liáng jiā rén
shǐ 使 jūn suǒ wéi   jiàn qiè zhù chē lún
shǐ 使 jūn kǒu yǒu yán   luó ěr wén
cán cán   cǎi guī