落帆後賦得二絕

唐代 李群玉
平湖茫茫春日落,危檣獨映沙洲泊。 上岸閒尋細草行,古查飛起黃金鶚。 水浮秋煙沙曉雪,皎潔無風燈影徹。 海客雲帆未掛時,相與緣江拾明月。
píng máng máng chūn luò   wēi qiáng yìng shā zhōu
shàng àn xián xún cǎo xíng   zhā fēi huáng jīn è
shuǐ qiū yān shā xiǎo xuě   jiǎo jié fēng dēng yǐng chè
hǎi yún fān wèi guà shí   xiāng yuán jiāng shí míng yuè