論俗十二首

宋代 劉子翬
野人厭羹藜,家有庖丁刀。 徒夸批導手,肯念耕稼勞。 隱然肉山雄,畏彼尺箠操。 春泥臥寒野,夜月犁東皋。 辛勤力已盡,觳觫禍豈逃。 誰無惻隱心,鮮能勝貪饕。 蓋懼猶示恩,況異犬馬曹。
rén yàn gēng   jiā yǒu páo dīng dāo  
kuā dǎo shǒu   kěn niàn gēng jià láo  
yǐn rán ròu shān xióng   wèi chǐ chuí cāo  
chūn hán   yuè dōng gāo  
xīn qín jǐn   huò táo  
shuí yǐn xīn   xiān néng shèng tān tāo  
gài yóu shì ēn   kuàng quǎn cáo