倫開府席上賦得詠美人名解愁

唐代 盧綸
不敢苦相留,明知不自由。顰眉乍欲語,斂笑又低頭。 舞態兼些醉,歌聲似帶羞。今朝總見也,只不解人愁。
gǎn xiāng liú   míng zhī yóu pín méi zhà   liǎn xiào yòu tóu
tài jiān xiē zuì   shēng shì dài xiū jīn zhāo zǒng jiàn   zhǐ jiě rén chóu