論交

宋代 劉敞
張陳父子游,乃為白刃仇。蕭曹平生歡,亦作睚眥讎。 交合名利間,安得無後憂。商山有四人,衰老俱白頭。 但食岩谷芝,終身不相尤。未必能獨賢,苟雲無他求。 古稱結交難,成敗視此由。作詩告同心,市義誠足羞。
zhāng chén yóu   nǎi wèi bái rèn chóu xiāo cáo píng shēng huān   zuò chóu
jiāo míng jiān   ān hòu yōu shāng shān yǒu rén   shuāi lǎo bái tóu
dàn shí yán zhī   zhōng shēn xiāng yóu wèi néng xián   gǒu yún qiú
chēng jié jiāo nán   chéng bài shì yóu zuò shī gào tóng xīn   shì chéng xiū