鹿鳴宴詩

宋代 葉適
鹿鳴著周雅,取士各惟時。 永嘉近千載,文物盛於期。 賢侯奉明指,薦棘鎖秋扉。 希寶難聚識,獨鑒防群嗤。 誠雲得之慰,重為失者悲。 鄙夫素寡學,已老謾將知。 仰欣多材聚,俯愧隻影踦。 晴霜萬里肅,威鳳正高飛。 朝陽羽翽翽,春梧綠蕤蕤。 新榮忌輕覓,苦節誓終期。
鹿 míng zhù zhōu   shì wéi shí  
yǒng jiā jìn qiān zǎi   wén shèng  
xián hòu fèng míng zhǐ   jiàn suǒ qiū fēi  
bǎo nán shí   jiàn fáng qún chī  
chéng yún zhī wèi   zhòng wèi shī zhě bēi  
guǎ xué   lǎo mán jiāng zhī  
yǎng xīn duō cái   kuì zhī yǐng  
qíng shuāng wàn   wēi fèng zhèng gāo fēi  
zhāo yáng huì huì   chūn ruí ruí  
xīn róng qīng   jié shì zhōng