轆轤怨

元代 范梈
門前水揚聲似雨,幽人當窗碧弦語。東里征夫去不歸,一雙蛾眉鏡中舞。 年年井上攀轆轤,勞心只恐秋葵枯。他家種得長生草,梅花落盡青青好。
mén qián shuǐ yáng shēng shì   yōu rén dāng chuāng xián dōng zhēng guī   shuāng é méi jìng zhōng
nián nián jǐng shàng pān lu   láo xīn zhǐ kǒng qiū kuí jiā zhòng cháng shēng cǎo   méi huā lào jǐn qīng qīng hǎo