鹿角

宋代 章甫
呦呦鳴鹿群,適意在林藪。 泉甘草豐茂,多力故能走。 一朝觸禍機,竟死誰人手。 割鮮登鼎俎,刺血置杯酒。 犄角未易棄,煮膠方術有。 汲江為浸漬,七日去粗垢。 大候三伏時,煎熬必甖缶。 色作琥珀紅,堅重如瓊玖。 補陽遂強骨,輕健還湛久。 殺身雖可憐,仁實存身後。 功能利生人,死且垂不朽。 悠悠肉食輩,亦愧此鹿否。
yōu yōu míng 鹿 qún   shì zài lín sǒu  
quán gān cǎo fēng mào   duō néng zǒu  
zhāo chù huò   jìng shuí rén shǒu  
xiān dēng dǐng   xuè zhì bēi jiǔ  
jiǎo wèi   zhǔ jiāo fāng shù yǒu  
jiāng wèi jìn   gòu  
hòu sān shí   jiān áo yīng fǒu  
zuò hóng   jiān zhòng qióng jiǔ  
yáng suì qiáng   qīng jiàn hái zhàn jiǔ  
shā shēn suī lián   rén shí cún shēn hòu  
gōng néng shēng rén   qiě chuí xiǔ  
yōu yōu ròu shí bèi   kuì 鹿 fǒu