魯家洑入沌

宋代 范成大
過盡巴東巫峽長,荊川鼓棹更茫茫。 避風怕入三江口,乘月貪行百里荒。 夜後逢人盡刀劍,古來踏地皆耕桑。 可憐行路難如此,一簇寒蘆尚稅場!
guò jǐn dōng xiá zhǎng   jīng chuān zhào gèng máng máng
fēng sān jiāng kǒu   chéng yuè tān xíng bǎi huāng
hòu féng rén jǐn dāo jiàn   lái jiē gēng sāng
lián xíng nán   hán shàng shuì chǎng