露華

宋代 王沂孫
晚寒佇立,記鉛輕黛淺,初認冰魂。紺羅襯玉,猶凝茸唾香痕。淨洗妒春顏色,勝小紅、臨水湔裙。煙渡遠,應憐舊曲,換葉移根。 山中去年人到,怪月悄風輕,閒掩重門。瓊肌瘦損,那堪燕子黃昏。幾片故溪浮玉,似夜歸、深雪前村。芳夢冷,雙禽誤宿粉雲。
wǎn hán zhù   qiān qīng dài qiǎn   chū rèn bīng hún gàn luó chèn   yóu níng rōng tuò xiāng hén jìng chūn yán   shèng xiǎo hóng lín shuǐ jiān qún yān yuǎn   yīng lián jiù   huàn gēn
shān zhōng nián rén dào   guài yuè qiāo fēng qīng   xián yǎn chóng mén qióng shòu sǔn   kān yàn zi huáng hūn piàn   shì guī shēn xuě qián cūn fāng mèng lěng   shuāng qín 宿 fěn yún