露荷

宋代 王鎡
滿湖雲氣曉生寒,蘸影蒸香潤石闌。 萬斛銀珠無用處,翠盤擎到日光乾。
mǎn 滿 yún xiǎo shēng hán   zhàn yǐng zhēng xiāng rùn shí lán  
wàn yín zhū yòng chǔ   cuì pán qíng dào guāng qián