潞公與梅聖俞論古人有純用平聲字為詩如枯桑

宋代 鄭剛中
江梅非凡根,先春花南枝。 玲瓏皆瑤英,雕鐫誰為之。 天高孤芳寒,風來幽香隨。 朝暾晞霜華,蘭膏塗真妃。 移之當疏簾,吟腸清相宜。 吾將讒花神,妖紅徒紛披。 何如今江梅,芬芳無休時。 終愁芝蘭嗔,侵渠名聲衰。
jiāng méi fēi fán gēn   xiān chūn huā nán zhī
líng lóng jiē yáo yīng   diāo juān shuí wèi zhī
tiān gāo fāng hán   fēng lái yōu xiāng suí
zhāo tūn shuāng huá   lán gāo zhēn fēi
zhī dāng shū lián   yín cháng qīng xiāng
jiāng chán huā shén   yāo hóng fēn
jīn jiāng méi   fēn fāng xiū shí
zhōng chóu zhī lán chēn   qīn míng shēng shuāi