魯恭王祠

宋代 徐積
帝子非無賢,孰有恭王者。脫身辭漢儲,一芥視天下。 勇故不失義,智故不失幾。身既脫諸險,德亦潛其輝。 群奸非無目,渾渾無罅窺。陰謀不得奮,佞舌不得施。 以此終其身,萬世不可非。初王受漢封,奉詔實都魯。 如何千載後,廟貌在東楚。豈非王之賜,生嘗及茲土。 所以淮上人,世世作神宇。然而鬼神道,不可接形聲。 所感唯以德,所通唯以誠。去年冬不雪,江淮非一城。 人心誰無戚,蔡守最不寧。守乃款王祠,俯伏祈於廷。 其日臘且盡,其夕大雪零。前驅方入郭,後乘猶在坰。 田者歡於野,途者歡於行。如飢哺斯食,如疾醫斯平。 驕陽遁無跡,和氣來有形。因知王之心,雖歿不變更。 好誠而樂義,凜凜如平生。一禱輒已應,為賜良不輕。 侯拜神之貺,民歌侯之明。
fēi xián   shú yǒu gōng wáng zhě tuō shēn hàn chǔ   jiè shì tiān xià    
yǒng shī   zhì shī shēn tuō zhū xiǎn   qián huī    
qún jiān fēi   hún hún xià kuī yīn móu fèn nìng   shé shī    
zhōng shēn   wàn shì fēi chū wáng shòu hàn fēng fèng   zhào shí dōu    
qiān zǎi hòu   miào mào zài dōng chǔ fēi wáng zhī shēng   cháng    
suǒ huái shàng rén   shì shì zuò shén rán ér guǐ shén dào   jiē xíng shēng    
suǒ gǎn wéi   suǒ tōng wéi chéng nián dōng xuě jiāng   huái fēi chéng    
rén xīn shuí   cài shǒu zuì níng shǒu nǎi kuǎn wáng   tíng    
qiě jǐn   xuě líng qián fāng guō hòu   chéng yóu zài jiōng    
tián zhě huān   zhě huān xíng shí   píng    
jiāo yáng dùn   lái yǒu xíng yīn zhī wáng zhī xīn suī   歿 biàn gēng    
hǎo chéng ér   lǐn lǐn píng shēng dǎo zhé yīng wèi   liáng qīng    
hóu bài shén zhī kuàng   mín hóu zhī míng