淥波亭寄泊晨起有感

宋代 徐璣
塵埃幾泯寸心清,晨起孤吟在水亭。 晴景淡紅煙景白,近山濃綠遠山青。 初因薄宦成羈旅,忽伴輕鷗落渚汀。 安得數年居此地,待須長日補騷經。
chén āi mǐn cùn xīn qīng   chén yín zài shuǐ tíng  
qíng jǐng dàn hóng yān jǐng bái   jìn shān nóng yuǎn shān qīng  
chū yīn báo huàn chéng   bàn qīng ōu luò zhǔ tīng  
ān shù nián   dài cháng sāo jīng