亂石吟

宋代 邵雍
天津多亂石,石里閒尋覔。 真玉固難求,似玉亦難得。 徒有碌碌青,亦有磷磷白。 奈無清越聲,更無溫潤色。
tiān jīn duō luàn shí   shí xián xún  
zhēn nán qiú   shì nán de  
yǒu qīng   yǒu lín lín bái  
nài qīng yuè shēng   gèng wēn rùn