唐代 韓琮
長隨聖澤墮堯天,濯遍幽蘭葉葉鮮。才喜輕塵銷陌上, 已愁新月到階前。文騰要地成非久,珠綴秋荷偶得圓。 幾處花枝抱離恨,曉風殘月正潸然。
cháng suí shèng duò yáo tiān   zhuó biàn yōu lán xiān cái qīng chén xiāo shàng  
chóu xīn yuè dào jiē qián wén téng yào chéng fēi jiǔ   zhū zhuì qiū ǒu yuán
chù huā zhī bào hèn   xiǎo fēng cán yuè zhèng shān rán