鹿

宋代 梅堯臣
群處空山中,跡在深松下。 周穆得同狼,秦人指為馬。 驚顧遠世網,脫質去田野。 誰思充腶修,自是無全者。
qún chǔ kōng shān zhōng   zài shēn sōng xià  
zhōu tóng láng   qín rén zhǐ wèi  
jīng yuǎn shì wǎng   tuō zhì tián  
shuí chōng duàn xiū   shì quán zhě