樓上

唐代 杜甫
天地空搔首,頻抽白玉簪。皇輿三極北,身事五湖南。 戀闕勞肝肺,論材愧杞楠。亂離難自救,終是老湘潭。
tiān kōng sāo shǒu   pín chōu bái zān huáng 輿 sān běi   shēn shì nán
liàn quē láo gān fèi   lùn cái kuì nán luàn nán jiù   zhōng shì lǎo xiāng tán