唐代 李嶠
百尺重城際,千尋大道隈。漢宮井幹起,吳國落星開。 笛怨綠珠去,簫隨弄玉來。銷憂聊暇日,誰識仲宣才。
bǎi chǐ zhòng chéng   qiān xún dào wēi hàn gōng jǐng gàn   guó luò xīng kāi
yuàn zhū   xiāo suí nòng lái xiāo yōu liáo xiá   shuí shí zhòng xuān cái