龍隱岩

宋代 李師中
春波飽微綠,斗柄涵虛明。 方舟貫岩腹,鵝鸛相酬鳴。 仰窺穹窿頂,宛轉百怪呈。 僅餘鱗甲碎,不見頭角獰。 下闖清冷淵,演迤萬頃澄。 但同魚鳥參,勿遣蛟龍驚。 抉苔撫奇篆,倚棹看題名。 三將標殊勛,自與山不傾。 誰與贅小築,政恐山靈嗔。 南洞更幽絕,仙佛令崢嶸。 太虛可為室,豈復資欒楹。 乳泉助茗盌,中有冰雪清。 何須驂鸞去,此即白玉京。 鼎來不速客,抱琴忽逢迎。 愛此無弦曲。岩溜同一聲。 為君洗塵耳,喚我詩魂醒。 祗恐白衣至,好句亡由成。
chūn bǎo wēi   dǒu bǐng hán míng
fāng zhōu guàn yán   é guàn xiāng chóu míng
yǎng kuī qióng lóng 窿 dǐng   wǎn zhuǎn bǎi guài chéng
jǐn lín jiǎ suì   jiàn tóu jiǎo níng
xià chuǎng qīng lěng yuān   yǎn wàn qǐng chéng
dàn tóng niǎo cān   qiǎn jiāo lóng jīng
jué tái zhuàn   zhào kàn míng
sān jiāng biāo shū xūn   shān qīng
shuí zhuì xiǎo zhù   zhèng kǒng shān líng chēn
nán dòng gèng yōu jué   xiān lìng zhēng róng
tài wèi shì   luán yíng
quán zhù míng wǎn   zhōng yǒu bīng xuě qīng
cān luán   bái jīng
dǐng lái   bào qín féng yíng
ài xián yán liū tóng shēng
wèi jūn chén ěr   huàn shī hún xǐng
zhī kǒng bái zhì   hǎo wáng yóu chéng