隴山

近現代 譚嗣同
古來形家者流談山水,雲皆源於西北委於東。三條飛舞趨大海,山筋水脈交相通。 我謂水之流兮,始分而終合,夫豈山之峙兮,愈歧而愈弱。 吁嗟乎,水則東入不極之滄溟,山則西出無邊之沙漠。 錯亘乾坤萃兩隅,氣象縱橫浩寥霩。昔我持此言,密默不敢論。 足跡遍隴石,了了識本原。隴石之山崛然起,號召峰巒俱至此。 東南培塿小於拳,雜沓西行萬餘里。漸行漸巨化為一,恍若朝宗匯群水。 其上寬廣不可計,肉張骨大狀殊異。欲斷不斷勢相蹙,誰信人間猶有地。 譬如亡秦以上之文章,鼓盪寥天仗真氣。不復矜言小波磔,橫空一往茫無際。 策我馬,曳我裳,天風終古吹琅琅。何當直上崑崙巔,曠觀天下名山萬疊來蒼茫。 山蒼茫,有終止。吁嗟乎,山之終兮水之始。
lái xíng jiā zhě liú tán shān shuǐ   yún jiē yuán 西 běi wěi dōng sān tiáo fēi hǎi shān   jīn shuǐ mài jiāo xiāng tōng    
wèi shuǐ zhī liú   shǐ fēn ér zhōng   shān zhī zhì   ér ruò  
jiē   shuǐ dōng zhī cāng míng   shān 西 chū biān zhī shā  
cuò gèn qián kūn cuì liǎng   xiàng zòng héng hào liáo kuò chí yán   gǎn lùn    
biàn lǒng shí   liǎo liǎo shí běn yuán lǒng shí zhī shān jué rán hào   zhào fēng luán zhì    
dōng nán péi lǒu xiǎo quán   西 xíng wàn jiàn xíng jiàn huà wèi huǎng   ruò cháo zōng huì qún shuǐ    
shàng kuān guǎng   ròu zhāng zhuàng shū duàn duàn shì xiāng shuí   xìn rén jiān yóu yǒu    
wáng qín shàng zhī wén zhāng   dàng liáo tiān zhàng zhēn jīn yán xiǎo zhé héng   kōng wǎng máng    
  shang   tiān fēng zhōng chuī láng láng dāng zhí shàng kūn lún diān kuàng   guān tiān xià míng shān wàn dié lái cāng máng    
shān cāng máng   yǒu zhōng zhǐ jiē shān   zhī zhōng shuǐ zhī shǐ