龍湫

宋代 樓鑰
地聳峰巒秀,天開氣象寬。 九霄銀漢落,千古玉龍寒。 壯觀供尊者,幽居稱冷官。 何時遂肥遯,不厭白頭看。
sǒng fēng luán xiù   tiān kāi xiàng kuān  
jiǔ xiāo yín hàn luò   qiān lóng hán  
zhuàng guān gōng zūn zhě   yōu chēng lěng guān  
shí suì féi dùn   yàn bái tóu kàn