李仲淵求其弟叔行萬竹亭詩為賦一首
聞君有弟多栽竹,邀我題詩寄遠情。翠碧飛來人政靜,鳳凰鳴集實初成。
江波倒影春雲合,山月籠陰夜氣清。我亦有亭深竹里,也思歸去聽秋聲。
wén
聞
jūn
君
yǒu
有
dì
弟
duō
多
zāi
栽
zhú
竹
,
yāo
邀
wǒ
我
tí
題
shī
詩
jì
寄
yuǎn
遠
qíng
情
。
。
cuì
翠
bì
碧
fēi
飛
lái
來
rén
人
zhèng
政
jìng
靜
,
fèng
鳳
huáng
凰
míng
鳴
jí
集
shí
實
chū
初
chéng
成
。
。
jiāng
江
bō
波
dào
倒
yǐng
影
chūn
春
yún
雲
hé
合
,
shān
山
yuè
月
lóng
籠
yīn
陰
yè
夜
qì
氣
qīng
清
。
。
wǒ
我
yì
亦
yǒu
有
tíng
亭
shēn
深
zhú
竹
lǐ
里
,
yě
也
sī
思
guī
歸
qù
去
tīng
聽
qiū
秋
shēng
聲
。
。