里中康節庵畫墨梅求詩因述本末以示之

宋代 趙孟堅
逃禪祖花光,得其韻度之清麗。 節庵紹逃禪,得其蕭散之布置。 回觀玉面而鼠須,已見工夫較精緻。 雙枝倒作鹿角曲,生意由來端若爾。 所傳正統諒末節,舍此的傳皆偽耳。 僧花工之工則粗,夢良意到工則未。 女中卻有鮑夫人,能守師繩不輕墜。 可憐聞名不識面,雲有江西陸公濟。 季銜麤醜惡拙祖,弊到雪篷濫觴矣。 所恨二王無巨法,多少東鄰擬西子。 是中有趣豈不傳,要以眼力求其旨。 踢須正七萼則三,點眼名椒梢鼠尾。 枝分三疊墨濃淡,蓊有正背多般蕊。 夫君固已悟筌蹄,重說偈言吾亦贅。 誰家屏障得君畫,更以吾詩跋其底。
táo chán huā guāng   yùn zhī qīng  
jié ān shào táo chán   xiāo sàn zhī zhì  
huí guān miàn ér shǔ   jiàn gōng jiào jīng zhì  
shuāng zhī dào zuò 鹿 jiǎo   shēng yóu lái duān ruò ěr  
suǒ chuán zhèng tǒng liàng jié   shě de chuán jiē wěi ěr  
sēng huā gōng zhī gōng   mèng liáng dào gōng wèi  
zhōng què yǒu bào rén   néng shǒu shī shéng qīng zhuì  
lián wén míng shí miàn   yún yǒu jiāng 西 gōng  
xián chǒu è zhuō   dào xuě péng làn shāng  
suǒ hèn èr wáng   duō shào dōng lín 西  
shì zhōng yǒu chuán   yào yǎn qiú zhǐ  
zhèng è sān   diǎn yǎn míng jiāo shāo shǔ wěi  
zhī fēn sān dié nóng dàn   wěng yǒu zhèng bèi duō bān ruǐ  
jūn quán   zhòng shuō yán zhuì  
shuí jiā píng zhàng de jūn huà   gèng shī