李智國歸自海南,自此不去。共飲至深夜,更聊至六時半,彼等熟臥,獨作此詩,醉筆不知何語
秋氣森森落洞庭,孤懷正賴故人申。三年瀚海飄回燕,一夜滄桑輾轉心。
且幸從今杯盞共,不妨回首別離頻。倩看菊葉疏籬畔,似識君來早放金。
qiū
秋
qì
氣
sēn
森
sēn
森
luò
落
dòng
洞
tíng
庭
,
gū
孤
huái
懷
zhèng
正
lài
賴
gù
故
rén
人
shēn
申
。
。
sān
三
nián
年
hàn
瀚
hǎi
海
piāo
飄
huí
回
yàn
燕
,
yī
一
yè
夜
cāng
滄
sāng
桑
zhǎn
輾
zhuǎn
轉
xīn
心
。
。
qiě
且
xìng
幸
cóng
從
jīn
今
bēi
杯
zhǎn
盞
gòng
共
,
bù
不
fáng
妨
huí
回
shǒu
首
bié
別
lí
離
pín
頻
。
。
qiàn
倩
kàn
看
jú
菊
yè
葉
shū
疏
lí
籬
pàn
畔
,
shì
似
shí
識
jūn
君
lái
來
zǎo
早
fàng
放
jīn
金
。
。