荔枝次吳晉濤

清代 陳恭尹
年年慣見側生紅,自讀新篇迥不同。綺樹有霜朝更艷,冰盤無暑日初融。 空將異味疑曹氏,未許移根入漢宮。君為荔枝來嶺外,一官吟遍二松風。
nián nián guàn jiàn shēng hóng   xīn piān jiǒng tóng shù yǒu shuāng cháo gèng yàn bīng   pán shǔ chū róng    
kōng jiāng wèi cáo shì   wèi gēn hàn gōng jūn wèi zhī lái lǐng wài   guān yín biàn èr sōng fēng