屴崱峰

清代 施閏章
危樓矗立鼓山頂,目盡閩天萬山影。磨崖上有紫陽書,光芒倒射扶桑冷。 雙江會合蛟龍游,三山滅沒人煙浮。島嶼東看入海氣,空青一發指琉球。 洪濤忽起天地動,羲和返駕寒雲愁。吁嗟乎!白日苦短,青鬢已斑。 天風何泠泠,吹我骨珊珊。念欲乘風揮手去,八表萬里何當還。 鸞驂鶴馭良不遠,鯨吞蟻斗誰能閒?回首大笑哀人間。
wēi lóu chù shān dǐng   jǐn mǐn tiān wàn shān yǐng shàng yǒu yáng shū   guāng máng dào shè sāng lěng
shuāng jiāng huì jiāo lóng yóu   sān shān miè rén yān dǎo dōng kàn hǎi   kōng qīng zhǐ liú qiú
hóng tāo tiān dòng   fǎn jià hán yún chóu jiē   bái duǎn   qīng bìn bān
tiān fēng líng líng   chuī shān shān niàn chéng fēng huī shǒu   biǎo wàn dāng hái
luán cān liáng yuǎn   jīng tūn dòu shuí néng xián   huí shǒu xiào āi rén jiān