吏責

宋代 陸游
吏責何時得暫停,年來減盡鬢邊青。 高談正樂催迎客,美睡方酣報掣鈴。 安得雲山長在眼,便從樵牧與忘形。 詩成不用頻怊悵,自古籠禽例翦翎。
shí zàn tíng   nián lái jiǎn jǐn bìn biān qīng
gāo tán zhèng cuī yíng   měi shuì fāng hān bào chè líng
ān yún shān cháng zài yǎn   biàn 便 cóng qiáo wàng xíng
shī chéng yòng pín chāo chàng   lóng qín jiǎn líng