李宰和唐子西芙蓉溪詩索同賦

宋代 程公許
子西詩律傷於嚴,掉頭沉吟春飲酣。 何曾一字低處著,有似國工精手談。 千古江山長媚好,水曹依舊清風掃。 只慚次補較非才,更願乞錄依此老。 天涯憔悴一詩窮,溪流泯泯山叢叢。 事須登臨作酬賞,剩破酒榼官泥紅。
zi 西 shī shāng yán   diào tóu chén yín chūn yǐn hān  
zēng chù zhù   yǒu guó gōng jīng shǒu tán  
qiān jiāng shān cháng mèi hǎo   shuǐ cáo jiù qīng fēng sǎo  
zhǐ cán jiào fēi cái   gèng yuàn lǎo  
tiān qiáo cuì shī qióng   liú mǐn mǐn shān cóng cóng  
shì dēng lín zuò chóu shǎng   shèng jiǔ guān hóng