離潁昌張聖行獨出城相送

宋代 李之儀
黃昏促征鞍,別酒已沾醉。風威危破臘,雪意欲著地。 超然氣類人,送我奄獨至。懸知必如此,恐終欲弗類。 平生昧歸宿,恍若得所詣。胡床十餘語,彷佛京口例。 此言固近俳,要之不無謂。覺夢猶在馬,解鞍定何地。 百年誰見宰,一己乃許事。繾綣兒女情,回首端自愧。
huáng hūn zhēng ān   bié jiǔ zhān zuì fēng wēi wēi   xuě zháo
chāo rán lèi rén   sòng yǎn zhì xuán zhī   kǒng zhōng lèi
píng shēng mèi guī 宿   huǎng ruò de suǒ chuáng shí   páng jīng kǒu
yán jìn pái   yào zhī wèi jué mèng yóu zài   jiě ān dìng
bǎi nián shuí jiàn zǎi   nǎi shì qiǎn quǎn ér qíng   huí shǒu duān kuì