歷陽十詠 其二 雞籠山

宋代 賀鑄
楚姥昔奔迸,餘生脫沈淪。家禽不忍置,信謂婦人仁。 空籠欻變化,千載高嶙峋。可待歷湖水,復生桑下塵。
chǔ lǎo bēn bèng   shēng tuō shěn lún jiā qín rěn zhì   xìn wèi rén rén
kōng lóng chuā biàn huà   qiān zǎi gāo lín xún dài shuǐ   shēng sāng xià chén