歷陽姥磯

宋代 賀鑄
楚澤初冬正穫田,孤鴻欲下卻翻然。人煙隱約青山郭,雲物離披小雪天。 送別杯盤猶昨日,勞生鞍馬遂窮年。故人多在金閨籍,誰念寸心如斷弦。
chǔ chū dōng zhèng huò tián   hóng xià què fān rán rén yān yǐn yuē qīng shān guō   yún xiǎo xuě tiān
sòng bié bēi pán yóu zuó   láo shēng ān suì qióng nián rén duō zài jīn guī   shuí niàn cùn xīn duàn xián