李先生別墅望僧舍寶剎因作雙韻聲

唐代 溫庭筠
棲息消心象,檐楹溢艷陽。簾櫳蘭露落,鄰里柳林涼。 高閣過空谷,孤竿隔古岡。潭廬同淡盪,髣髴復芬芳。
xiāo xīn xiàng   yán yíng yàn yáng lián lóng lán luò   lín liǔ lín liáng
gāo guò kōng   gān 竿 gāng tán tóng dàn dàng   fǎng fēn fāng