柳枝詞 其九

清代 顧太清
九月淒淒霜氣渾。亂飛黃葉又黃昏。臨歧莫唱折楊柳,風雨重陽最斷魂。
jiǔ yuè shuāng hún luàn fēi huáng yòu huáng hūn lín chàng shé yáng liǔ   fēng chóng yáng zuì duàn hún