六月一日曉賦

宋代 陸游
視夜明星高,蟬聲滿庭樹。 殘骸幸差健,散發穿兩屨。 岩扉手自開,曳杖得徐步。 碧瓦浮青煙,圜荷瀉殘露。 草木無俗姿,雞犬共幽趣。 兒來問晨炊,一笑揮使去。
shì míng xīng gāo   chán shēng mǎn 滿 tíng shù  
cán hái xìng chà jiàn   sàn chuān 穿 liǎng  
yán fēi shǒu kāi   zhàng  
qīng yān   huán xiè cán  
cǎo 姿   quǎn gòng yōu  
ér lái wèn chén chuī   xiào huī shǐ 使