六月五日

近現代 盧青山
炎夏蒸六合,草木騰枯煙。揭空白雲瘦,蕩蕩無定遷。 隴角吟悶蟋,螢火起幽田;上下忽遽迅,彌留乃空懸。 深樹自包護,自愛若自禪。獨憑孤軒立,寥寥無所歡。 后土延八荒,孤軒安可方?湯湯湖與海,斂可芥子藏。 粟顆將謂大,秋毫為道倉。大宙自雞子,開物何茫茫。 辟發盤古力,延綿未渠央。流星即萬古,白駒演漢唐。 茹毛磨器石,忽為今膏粱。嗟余立足所,殆即恐龍鄉。 恐龍不得見,衣冠安久長?處此宇與宙,大惑心如芒。 寂寂欲有問,誰為解紛攘?物物不得語,獨立徒蒼莽。 卒生夫何故,卒死夫何喪?萬物茁然起,光景催陰亮。 物其自知有?景固因誰走?景物不自知,我意從誰剖? 所託既曰道,道光安可透?所託既曰道,思維何以有? 思欲與道勝,矛盾安可構?我處道思間,孤漠如離獸。
yán xià zhēng liù   cǎo téng yān jiē kòng bái yún shòu   dàng dàng dìng qiān
lǒng jiǎo yín mèn   yíng huǒ yōu tián   shàng xià xùn   liú nǎi kōng xuán
shēn shù bāo   ài ruò chán píng xuān   liáo liáo suǒ huān
hòu yán huāng   xuān ān fāng   shāng shāng hǎi   liǎn jiè cáng
jiāng wèi   qiū háo wéi dào cāng zhòu zi   kāi máng máng
pán   yán mián 綿 wèi yāng liú xīng wàn   bái yǎn hàn táng
máo shí   wèi jīn gāo liáng jiē suǒ   dài kǒng lóng xiāng
kǒng lóng jiàn   guān ān jiǔ cháng   chù zhòu   huò xīn máng
yǒu wèn   shuí wèi jiě fēn rǎng     cāng mǎng
shēng   sàng   wàn zhuó rán   guāng jǐng cuī yīn liàng
zhī yǒu   jǐng yīn shuí zǒu   jǐng zhī   cóng shuí pōu  
suǒ tuō yuē dào   dào guāng ān tòu   suǒ tuō yuē dào   wéi yǒu  
dào shèng   máo dùn ān gòu   chù dào jiān   shòu