六月十三日病起走筆寄仇池

宋代 蘇轍
入伏節氣變,翛然如九秋。 牆上有短樹,庭下風颼颼。 風來吹我衣,虻蚋各已收。 移床就堂下,仰見月成鉤。 但與支體快,不作腑臟謀。 半夜起寒熱,展轉脫水鰌。藥劑失先後,欲速反見留, 不免召楊子,把臂揣厥由。 笑我冷治冷,徒爾苦舌喉。 授我桂與姜,乃始與病投。 逾旬不出戶,映牖披重裘。 遙聞南山下,不與他土侔。 山寒雪不解,清氣晝夜浮。 余冷入市城,煩熱遭濯漱。 況乃郡齋靜,滿地貯清流。 露濕荷葉淨,月上松柏幽。 牆頭白楊樹,秋聲無時休。 夜蜩感寒氣,上樹鳴啾啾。 野鶴弄池水,落拍翅羽修。 此處雖可愛,慎勿恣意游。 凡人愛涼冷,涼冷乃熱讎。 試掃北窗下,靜臥卻所憂。 屏扇去冰雪,虛室風自油。 歲熱強自厚,良藥彼有不。
jié biàn   xiāo rán jiǔ qiū  
qiáng shàng yǒu duǎn shù   tíng xià fēng sōu sōu  
fēng lái chuī   méng ruì shōu  
chuáng jiù táng xià   yǎng jiàn yuè chéng gōu  
dàn zhī kuài   zuò zāng móu  
bàn hán   zhǎn zhuǎn tuō shuǐ qiū yào shī xiān hòu   fǎn jiàn liú    
miǎn zhào yáng   chuāi jué yóu  
xiào lěng zhì lěng   ěr shé hóu  
shòu guì jiāng   nǎi shǐ bìng tóu  
xún chū   yìng yǒu chóng qiú  
yáo wén nán shān xià   móu  
shān hán xuě jiě   qīng zhòu  
lěng shì chéng   fán zāo zhuó shù  
kuàng nǎi jùn zhāi jìng   mǎn 滿 zhù qīng liú  
shī jìng   yuè shàng sōng bǎi yōu  
qiáng tóu bái yáng shù   qiū shēng shí xiū  
tiáo gǎn hán   shàng shù míng jiū jiū  
nòng chí shuǐ   luò pāi chì xiū  
chù suī ài   shèn yóu  
fán rén ài liáng lěng   liáng lěng nǎi chóu  
shì sǎo běi chuāng xià   jìng què suǒ yōu  
píng shàn bīng xuě   shì fēng yóu  
suì qiáng hòu   liáng yào yǒu