六月二日乙丑濫溪大雷雨

宋代 岳珂
人言夏月雨甲子,赤地千里真旱祥。 今年六月天久亢,平疇龜坼田禾秧。 農夫慟哭眼滴血,郡邑奔走焚巫尫。 油雲勃興杳無際,涸轍渴想惟西江。 誰能逆計要與咎,且原炎熱澆清涼。 凌晨望霓到日暮,屯膏雖施了未光。 萬夫喁訴百澮竭,風伯一埽還穹蒼。 那知天意極仁愛,為民之慮尤周詳。 搖光一夕動北斗,濃霾五夜迷東望。 赫曦再見耀亭午,童謠忽憶歌商羊。 快哉雄風起苹末,玉女{左口右監}笑叫阿香。 盡傾天瓢灑甘露,五丁仗劍分銀潢。 桑麻油油粟旆旆,稻苗鬱郁溪湯湯。 葭蘆起舞岸柳揖,農家欣喜幾欲狂。 向來群心已誤見,俱謂時數無金穰。 詎知瞬息變呼吸,頓使空廩還千箱。 彼管窺天蠡測海,妄以時日肆度量。 亦復委曲致避就,聊徇世俗拘陰陽。 天於萬物乃如此,大造生意何可忘。 嗟乎得隴仍望蜀,更乞一剪田中蝗。
rén yán xià yuè jiǎ   chì qiān zhēn hàn xiáng  
jīn nián liù yuè tiān jiǔ kàng   píng chóu guī chè tián yāng  
nóng tòng yǎn xuè   jùn bēn zǒu fén wāng  
yóu yún xīng yǎo   zhé xiǎng wéi 西 jiāng  
shuí néng yào jiù   qiě yuán yán jiāo qīng liáng  
líng chén wàng dào   zhūn gāo suī shī le wèi guāng  
wàn yóng bǎi huì jié   fēng sào hái qióng cāng  
zhī tiān rén ài   wèi mín zhī yóu zhōu xiáng  
yáo guāng dòng běi dǒu   nóng mái dōng wàng  
zài jiàn yào 耀 tíng   tóng yáo shāng yáng  
kuài zāi xióng fēng píng     { zuǒ kǒu yòu jiān   } xiào jiào ā xiāng  
jǐn qīng tiān piáo gān   dīng zhàng jiàn fēn yín huáng  
sāng yóu yóu pèi pèi   dào miáo shāng shāng  
jiā àn liǔ   nóng jiā xīn kuáng  
xiàng lái qún xīn jiàn   wèi shí shù jīn ráng  
zhī shùn biàn   dùn shǐ 使 kōng lǐn hái qiān xiāng  
guǎn kuī tiān hǎi   wàng shí liàng  
wěi zhì jiù   liáo xùn shì yīn yáng  
tiān wàn nǎi   zào shēng wàng  
jiē lǒng réng wàng shǔ   gèng jiǎn tián zhōng huáng