柳用前韻

宋代 洪咨夔
菀彼菸絲一樣新,依然面目我陳人。 只疑大造元無物,豈料深山亦有春。 盡日三眠渾得意,隨風萬舞不驚塵。 長長短短亭前路,肯與渠儂管笑顰。
wǎn yān yàng xīn   rán miàn chén rén  
zhǐ zào yuán   liào shēn shān yǒu chūn  
jìn sān mián hún   suí fēng wàn jīng chén  
cháng cháng duǎn duǎn tíng qián   kěn nóng guǎn xiào pín