留題鎮陽潭園

宋代 歐陽修
官雖鎮陽居,身是鎮陽客。 北園潭上花,安問誰所植。 春風無先後,爛漫爭紅白。 一花聊一醉,盡醉猶須百。 而我病不飲,對花空嘆息。 朝來不能歸,暮看不忍摘。 謂言花縱落,滿地猶可席。 不來才幾時,人事已非昔。 芳枝結青杏,翠葉新奕奕。 落絮風卷盡,春歸不留跡。 空餘綠潭水,尚帶餘春色。 疑春竟何之,意謂追可得。 東西遶潭行,蜂鳥已寂寂。 惘然無所依,歸駕不停軛。 寓興誠可樂,留情豈非惑。 至今清夜夢,猶遶北潭北。
guān suī zhèn yáng   shēn shì zhèn yáng
běi yuán tán shàng huā   ān wèn shuí suǒ zhí
chūn fēng xiān hòu   làn màn zhēng hóng bái
huā liáo zuì   jìn zuì yóu bǎi
ér bìng yǐn   duì huā kōng tàn
zhāo lái néng guī   kàn rěn zhāi
wèi yán huā zòng luò   mǎn 滿 yóu
lái cái shí   rén shì fēi
fāng zhī jié qīng xìng   cuì xīn
luò fēng juǎn jǐn   chūn guī liú
kòng tán shuǐ   shàng dài chūn
chūn jìng zhī   wèi zhuī
dōng 西 rào tán xíng   fēng niǎo
wǎng rán suǒ   guī jià tíng è
xīng chéng   liú qíng fēi huò
zhì jīn qīng mèng   yóu rào běi tán běi