留題李頡林亭

宋代 林逋
兼琴枕鶴經,盡日臥林亭。 啼鳥自相語,幽人誰欲聽。 半闌花籍白,一徑草盤青。 何必對樽酒,此中堪獨醒。
jiān qín zhěn jīng   jìn lín tíng  
niǎo xiāng   yōu rén shuí tīng  
bàn lán huā bái   jìng cǎo pán qīng  
duì zūn jiǔ   zhōng kān xǐng